Những khúc tình xanh Phạm Mạnh Đạt

Tác giả: Vũ Xuân Hùng

      Một buổi chiều sau khi chia tay với Phạm Mạnh Đạt ở quán Bình Minh. Tính lái xe về Đài Truyền Hình Văn Nghệ Việt Nam thì trời đổ mưa. Với tính lãng mạn cố hữu, tôi dừng xe lại  bên đường Edinger, ngắm mưa rơi trên công viên Mile Square Park, để xem nó có tình như trong bài thơ “ Mưa Trên Thành Brest”  hay không ? 

      Và nhằm tạo chút âm nhạc nền cho không khí mưa kia, nhân tiện có cuốn băng “Mười Bản Tình Ca” của Phạm Mạnh Đạt sắp phát hành vừa mới tặng, tôi bèn cho vào  cassette nghe chơi.   Nghe chơi, thế nhưng những dòng âm thanh kia đãõgây cho tôi một diều ngạc nhiên thích thú.           Ngac nhiên thích thú, vì không ngờ các tình khúc thật mướt, thật tươi trẻ, thật đong đưa, lãng mạn thế kia lại được viết ra từ mộât người không còn ở cái tuổi thanh xuân như Phạm Mạnh Đạt.

      Bởi đã nhiều năm qua, trong chút tình bạn vong niên, tôi vẵn nhìn Phạm Mạnh Đạt như một thương gia thành đạt của xứ Santa Cruz, một thầy giáo âm nhạc có ngón Hạ Uy Cầm tài tử còn sót lại từ những mùa cổ điển HàNộïi năm xưa.
      Trước đây tôi cũng được  đã nghe một số sáng tác của Phạm Mạnh Đạt đã phát hành nhưHẹn Ngày Mai, Xuân Nào Em Nhớ Không?, Sẽ Có Mộït Ngày, Chờ mùa Thu Tới, Ngày Về Không Xa Đâu ! v.v. nằm trong một cuốn Video và dăm băng nhạc hòa tấu, tất cả đề được yêu thích.  Thế nhưng đối với tôi, nó chưa đủ sắc màu của những viên ngọc quý.
      Cho đến bây giờ sau khi nghe những Mưa Buồn, Tiếc Nuối Tình Ta, Hoàng Hôn Trên Biển Nhớ, Mơ Về Em, Một chuyến Vè Quê, Ôm Đàn Ta Nhớ Về Em, Chuyện Tình Buồn v.v.  Cái nhìn của tôi về Phạm Mạnh Đạt đã xoay hẳn một góc độ lớn, thân quý hơn, say đắm hơn, trân trọng hơn và thưc sự tôi đã bị lôi cuốn vào những dòng nhạc nõn nà lụa tơ, lơi lả mắt biếc của Mơ Về Em.  Tôi đã bị phủ kín bởi những âm sắc dịu dàng sương rơi, ngọt ngào môi hôn của Mưa Buồn.
      Trái tim sao quá âm u, ngậm ngùi trên những cung bậc heo may buồn bã của Tiếc Nuối Tình Ta.  Rồi bỗng chùng xuống, hắt hiu theo với Hoàng Hôn Trên Biển Nhớ.  Nhạc của Phạm Mạnh Đạt rất giản dị, từ cung điệu đến lời ca, nó di thẳng vào lòng ta, không điệu đà kiểu cách ùkhông cung đình cổ điển hay triết lý dạy đời.
      Nó là những tâm sự nhỏ về cuộc tình thuở vừa mới lớn. Những chia biệt đầy nước mắt. Những giấc mơ chẳng thành hình.
      Trong đó có chuyện tình thơ dại, ngây ngô tựa như chuyện đời của bạn, hay giống như chuyện tình của tôi với cô bé răng khểnh, trên phố Phan Bội Châu ngày nào.
      Tôi nhớ mối tình si ấy đã lấy hết của tôi 2  năm trời mê mải với đều đặn mỗi sáng ghếch xe đạp bên tường bệnh viện Nguyễn Huệ chờ cô bé “phát”, một nụ cười, một liếc mắt thì mới yên lòng chạy ù về trường, leo rào vào lớp.   Để bao phen bị thầy Ngưng, thầy Lý, thầy Đào tóm cổâ đưa lên Hội Đồng Kỷ Luật đuổi học.
      Nhạc của Phạm Mạnh Đạt viết về những tháng ngày hạnh phúc, có em xinh đẹp, môi hồng cánh  sen và cũng viết về những cuộc tình, dù đã tàn phai nhưng sao chưa nguôi lòng nhớ.   Để một ngày trở về chốn cũ tìm lại bóng người xưa chỉ còn thấy
Trăng non trên biển trời
Mang gương xưa ngậm ngùi
Cho ai soi lai ngày mịt mù xa khuất ấy
Sông sâu khơng còn đầy
Chim bay đã lạc bầy
Hoa xuân thôi tàn rồi,
Hòa cầm ngẩn ngơ đứt giây…
      Rất thực tình tôi thích lối viết nhạc của Phạm Mạnh Dạt qua cách sử dụng những âm sắc trầm trầm u uẩn nghe như hơi thở dài ngập ngừng như nước mắt chưa ra khỏi con ngươi, biến dần thành tiếàng nấc nghẹn ngào, để cuối cùng òa vỡ thành tiếng khóc đắng cay.  Tôi đã mê cái nét tươi sáng rộn ràng trên các cung bậc Mơ Về Em, nó trẻ trung và rất mới .  Tiết tấu sao nghe tựa nhịp đập trái tim  anh bồi hồi trong nhữõng buổi chờ em trước cổng trường Gia Long thuở nào. Nó hồn nhiên tươi mát như giọng cười em khúc khích trên lưng anh những ngày đón đưa về học bằng chiếc solex cà tàng cũ kỹ.
      Chẳng rõ khi viết Hoàng Hôn Trên Biển Nhớ  PhạmManh Đạt có chung một nỗi ngậm ngùi đau xót như tôi,  một độ trở về phố Đống Đa mong thấy lại một Dạ Khê  “Tóc thề thả gió lê thê”.  Mắt đen nháy hạt nhãn ngày nào.  Nhưng người xưa chẳng thấy, chỉ thấy cây trứng cá đỏ hồng trong gió đông.  Nàng đã theo chồng về nơi nao mịt mùng, để lại Nha Trang một biển dài thương nhớ.
      Với bút pháp giản dị Phạm Mạnh Đạt đã chuyển đến người nghe một trùng dương êm a ûsóng vỗ, một mênh mông chiều vàng và một trái tim héo hắt úa tàn.
      Quả thực âm nhạc không thể giải thích, ta chỉ mở tâm hồn ra dể thâm cảm, vừa ý hoặc không thế thôi. Riêng tôi, trong buổi chiều mưa trắng mờ đất nơi miền nam Cali này.   Tôi thấy lòng mình thơ trẻ lại, hương phấn hơn, khi nghe những khúc tình ngọt ngào, đằm thắm kỷ niệm của Phạm Mạnh Đạt. Thế là hạnh phúc rồi phải không các bạn..